Cộng đồng Đảo Ngọc - Phú Quốc: Hồi ức đen của viên cai ngục nhà tù Phú Quốc-phần kết - Cộng đồng Đảo Ngọc - Phú Quốc

Chuyển đến nội dung

Trang 1 trong tổng số 1
  • Bạn không được tạo chủ đề mới
  • Bạn không được phản hồi chủ đề này

Hồi ức đen của viên cai ngục nhà tù Phú Quốc-phần kết Đánh giá chủ đề: -----

#1 User is offline   saobang Icon

  • Thành viên năng động
  • Icon
  • Nhóm: Moderator
  • Bài viết: 113
  • Tham gia: 17-Tháng mười một 08

Đã đăng 04 Tháng sáu 2009 - 05:48 PM

Kỹ nghệ giết người

Bảy Nhu dè dặt trong chuyện trò đến mức… cao thủ. Có lẽ cái nghề thẩm vấn, tra khảo moi thông tin, tạo dựng các ăng ten (như cách nói của ông ta) để điều tra, ly gián mấy chục nghìn người tù binh Cộng sản suốt nhiều năm đã tạo cho ông ta sự bài bản cáo già trong giao tiếp đó?

Ông ta thích nói về những sám hối và nỗi khổ của mình khi sứ mệnh đen tối của nhà tù Phú Quốc kết thúc, ông ta chung sống với những người còn mãi mãi hãi hùng vì tội ác của ông và đồng bọn:

“Tôi đi cải tạo, nhờ tinh thần cải tạo tốt, tôi được trở về nhà với đàn con của mình sớm hơn so với “bản án” khoảng 2 năm. Thế mà người ta kéo đến, người ta dằn hắt, bảo rằng sao thằng ác ôn nó lại được tha về. Tôi về, mặc áo lành người ta cũng chửi, mặc áo rách người ta cũng chửi. Nhiều người cứ xông lên đòi giết chết tôi.

Chính quyền cơ sở đã bảo vệ tôi. Sau này, tôi thấm thía hai chữ “Đồng bào” của người Việt Nam mình, họ tha thứ cho tôi, nghe nói ở nước ngoài, chữ Đồng bào không dịch được ra tiếng Tây, quý hóa lắm. Tôi tình nguyện làm công tác xã hội để chuộc lỗi lầm, tôi am hiểu về các hố chôn tập thể, các quy cách thủ tục, các vấn đề còn gây nhiều tranh cãi ở nhà tù.

Tôi ở lại gần khu vực nhà tù mà không về Đồng Tháp hay ra nước ngoài theo các quan thầy, là vì lẽ đó. Tôi tiếc là hồi khai quật được rất nhiều hài cốt ở khu vực tượng đài Nắm Đấm, tôi đã bảo người ta rằng, tôi nhớ rõ vụ san ủi năm 1968, phải đào tiếp xuống để cất bốc các chiến sỹ lên, họ sợ làm như thế sẽ gây hư hại đến di tích.

Y như rằng, bây giờ lại tiếp tục phải đào lại và thấy rất nhiều cốt. Nhiều khu vực, rễ cây ăn hết các phần thi thể, rất tội. Tôi bảo, hãy cứ đào, nhiều chỗ chỉ còn đất đen hay đất màu hoàng thổ, lại có mấy miếng vải thôi, cũng cứ phải bốc. Vì sao? Vì rằng, đem đất ấy bỏ vào chậu nước, nếu thấy nổi váng lên, là đất có xương cốt thịt da người tù đấy. Kinh nghiệm của tôi là như thế mà”.

Nhiều đoạn Bảy Nhu lại tìm cách ngụy biện để cố chạy trốn khỏi tội ác tày trời của mình:

“Thời buổi trời gọi ai người nấy dạ mà. Ở đâu thì phải theo đó. Thời buổi mà mình ở trong tay nó thì nó bảo mình đi lính phải đi lính thôi, chứ mình không có biết phải cãi lại nó như thế nào đâu. Nó bảo đi ít ngày rồi về, ai ngờ đi mãi (đến giải phóng). Sau này mình mới hiểu được vấn đề tội ác của mình, sau này mới hiểu được xã hội chủ nghĩa là cái xã hội tốt đẹp thật sự. Thật sự trước đây không biết cái đó, chứ nó gây tội ác xong hết trơn, nó bỏ chạy bỏ lại một mình mình. Lúc mình ở ngoài đảo (làm cai ngục) với bọn ở ngoài đó, nó nói bậy lung tung. Mình không nhận ra là, bọn tay sai của chế độ cũ kia, nó chỉ làm lung tung kiếm tiền thôi, chứ không có lý tưởng gì hết. Nó bảo là Việt cộng ốm (gầy) đến mức treo tàu lá chuối không rớt (rơi). Nó đang đánh vào tâm lý chiến mà mình không biết”.

Có khi bị hỏi độp thẳng tưng, ông ta cũng tiết lộ nhiều chuyện chưa bao giờ công luận, sách sử từng “nghe”:

Hỏi: Hồi đó ông chấp nhận làm nhiều việc ác quá, chắc được giặc nó trả lương cao?

Bảy Nhu: Lương tôi là 1.400 đồng, tiền bây giờ trả không nổi đâu (ý là không ai có tiền mà trả được mức lương ấy đâu). Bấy giờ chỉ chưa đến 10 đồng một chỉ vàng, mà mình nhận 1.400 đồng, tức là 14 cây vàng/tháng. Nuôi vợ con với lại ăn nhậu thoải mái!

Bảy Nhu hồi tưởng quá khứ với giọng mệt mỏi nghe như vọng từ âm phủ. Bây giờ, Bảy Nhu đã ngoài 80 tuổi, ở tuổi ấy, như người ta nói, quỷ thần không chấp nhặt họ nữa. Có người bảo sao độc ác như vậy mà Bảy Nhu vẫn sống. Nhưng tôi nghĩ: ông ta phải sống để chứng kiến lòng nhân ái của con người trên mảnh đất này đối với ông ta, sống để những ký ức đen đầy máu chảy hành hạ ông ta.

Cho dù ông ta ăn chay trường và niệm Phật cũng chưa chắc đuổi được quỷ sứ ra khỏi con người mình. Tôi cảm thấy nhẫn tâm hỏi về cái ác, cái việc đóng 16 cái đinh dọc một cơ thể người, đóng đinh to, cắm phập sâu hoắm đến mức mấy chục năm sau khi Nhà nước ta tổ chức đào hố chôn tập thể lên, những cái đinh vẫn còn nguyên.

Bảy Nhu im lặng, ông ta kể về việc chúng nó dùng ván có đinh tra tấn người, về việc có người bị đánh chân tay gẫy cù lìa làm hai ba đoạn, có khi nó xé người ta làm bốn mảnh. Chúng nó chứ không phải là Bảy Nhu. Sẽ không ai bất ngờ khi ông Nhu nói thế và thậm chí phủ nhận nhiều tội ác của mình - dẫu rằng đã có hàng nghìn tù nhân sống sót mà không có mắt cá chân, không có răng, mù mắt, tàn phế đã về lại Di tích Nhà tù Phú Quốc và tố cáo Bảy Nhu cùng đồng bọn…

Tôi cũng không bất ngờ khi trích các báo cáo truy tìm hài cốt của Sở LĐTB&XH Kiên Giang năm 2008 (với các trường đoạn viết về các di cốt vĩnh viễn không bao giờ được tìm thấy, bởi ban cai quản nhà tù Phú Quốc đã lùa các tù binh lên máy bay, ném xuống Vịnh Thái Lan) cho Bảy Nhu nghe, ông ta thở hắt như đuổi khách: “Hồi xưa máy bay quân sự là của Mỹ thôi ấy, toàn là người Mỹ lái chứ bọn tôi lái đâu mà chúng tôi biết”.

Tôi rời bỏ ngôi nhà của Bảy Nhu như một đứa trẻ chạy khỏi ngôi nhà của một con quỷ trong nỗi kinh hãi tưởng vỡ cả trái tim. Không ai có thể cầm lòng về những người con đấu tranh cho tự do và độc lập của dân tộc đã bị tra tấn vô cùng man rợ ở hòn đảo này.

Tôi biết rằng, tôi sẽ không bao giờ có đủ can đảm để trở lại ngôi nhà của Bảy Nhu nữa cho dù ở đó có một Bảy Nhu già nua đang từng ngày từng đêm sống với những hồi ức đen đầy máu và tự đày đọa mình bằng chính tội ác của mình.

Bây giờ, thi thoảng tôi vẫn gặp những cơn ác mộng và thấy cảnh những cai ngục nhà tù Côn Đảo vặn những chiếc răng của những tù nhân ở đó. Những hành động ấy chỉ là của những con quỷ ác độc. Có ai, hay có kẻ nào biện hộ cho những hành động thú tính ấy không?

Nhưng dân tộc này đã tha thứ cho một trong những ác quỷ đó – Bảy Nhu. Với tất cả những gì Bảy Nhu đã làm với những con người bị giam cầm ở Côn Đảo thì ông ta đáng bị tử hình 10 lần. Nhưng Cách mạng và nhân dân đã tha tội cho ông ta, nghĩa là đã hồi sinh cho ông ta 10 lần .

Theo hồ sơ lưu trữ, ở Trại giam tù binh Cộng sản Việt Nam Phú Quốc, có 24 ngón đòn tra tấn cực kỳ hiểm ác được bọn chúng đúc kết kinh nghiệm và ghi chép thành văn bản để chuyền tay nhau học tập, thực hành. Trong đó, có ngón đòn đục răng là khủng khiếp nhất, man rợ nhất. Và Thượng sĩ Nhu được bầy ác quỷ ở các khu giam tôn làm sư phụ của ngón đòn này.

Anh Nguyễn Minh Hoàng - cựu tù Phú Quốc, hiện sinh sống ở thành phố Biên Hòa - Đồng Nai, bị tên Thượng sĩ Nhu đục mất hai chiếc răng trong thời gian ba ngày ba đêm. Anh bảo với tôi: “Bọn chúng cùm tay cùm chân rồi lấy hai mảnh ván bắt ốc vít siết ép ngực cho há miệng ra. Và sau đó, tên Thượng sĩ Nhu dùng đồ nghề chạm khắc các mặt hàng thủ công mỹ nghệ để đục răng tôi. Gã làm nhẩn nha như là giỡn chơi nhưng đau nhói buốt tận óc, khiến tôi chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần...”. Rất nhiều tù nhân thân thể tiều tụy khi bị tra tấn bằng ngón đòn đục răng đã phải từ giã cõi đời vì không sao chịu đựng nổi. “Gã đục răng tù nhân để dành được cả mấy bơ sữa bò rồi kết lại thành chuỗi tràng hạt đeo tòng teng trên cổ, ngó giống hệt Sa Tăng đeo xâu đầu lâu trên người trong truyện Tây du ký !”. Anh Nguyễn Minh Hoàng kể.

(Trích tác phẩm đã công bố của tác giả Nguyễn Tam Mỹ)

thankz you for your reading.
0

#2 User is offline   chughe Icon

  • Thành viên mới
  • Icon
  • Nhóm: Members
  • Bài viết: 19
  • Tham gia: 15-Tháng tư 06

Đã đăng 05 Tháng sáu 2009 - 10:12 AM

Hic..! thanks
0

#3 User is offline   thienyeoh Icon

  • Galaxy
  • Icon
  • Nhóm: Administrators
  • Bài viết: 598
  • Tham gia: 21-Tháng một 09

Đã đăng 05 Tháng sáu 2009 - 12:42 PM

Đọc tới đâu thấy nhói tim gan tới đó...trời hỡi...

Thất bại là mẹ thành công
Nhưng...
Đừng để thất bại là mẹ của những thất bại tiếp theo


0

#4 User is offline   cafesua Icon

  • Thành viên rất nhiệt tình
  • Icon
  • Nhóm: Members
  • Bài viết: 203
  • Tham gia: 24-Tháng ba 09

Đã đăng 05 Tháng sáu 2009 - 04:21 PM

Đọc hết cả 3 kỳ mới dám cm.

Cũng hong bít nói sao, chuyện qua rồi cũng ko muốn nói lại. Chỉ nhìn đó và cảm nhận những tội ác mà thực dân, đế quốc dùng với ta, và họ đã rất thành công khi sử dụng chính người Việt để hành hạ, tra tấn người Việt, để ta câm phẩn đến tận xương tủy, mà lại câm phẫn người của ta.

Nhưng hòa bình lập lại, người Việt Nam vẫn mãi là người Việt Nam chân chất thật thà, yêu thương con người, yêu thương đồng loại và luôn sẵn sàng tha thứ.

Iu biết mấy những tấm lòng cao cả ấy, và chúng ta thế hệ những người trẻ, hãy xem và học hỏi những điều hay những điều tốt đẹp ấy, và học để thấy chiến tranh là đau thương là mất mát. Và để giành được độc lập ngày hôm nay đã phải đánh đổi rất nhiều.

Iu Việt Nam,
0

#5 User is offline   Mr.Crab Icon

  • Be Nice'
  • Icon
  • Nhóm: Members
  • Bài viết: 223
  • Tham gia: 31-Tháng một 09

Đã đăng 05 Tháng sáu 2009 - 07:01 PM

Đọc thôi mà còn sợ mún chết huống gì bị tra tấn!
Hình được Đăng
0

#6 User is offline   Quangdo Icon

  • Thành viên mới
  • Icon
  • Nhóm: Members
  • Bài viết: 8
  • Tham gia: 18-Tháng tư 09

Post icon  Đã đăng 09 Tháng sáu 2009 - 01:23 PM

View Postcafesua, on Jun 5 2009, 04:21 PM, said:

Đọc hết cả 3 kỳ mới dám cm.

Cũng hong bít nói sao, chuyện qua rồi cũng ko muốn nói lại. Chỉ nhìn đó và cảm nhận những tội ác mà thực dân, đế quốc dùng với ta, và họ đã rất thành công khi sử dụng chính người Việt để hành hạ, tra tấn người Việt, để ta câm phẩn đến tận xương tủy, mà lại câm phẫn người của ta.

Nhưng hòa bình lập lại, người Việt Nam vẫn mãi là người Việt Nam chân chất thật thà, yêu thương con người, yêu thương đồng loại và luôn sẵn sàng tha thứ.

Iu biết mấy những tấm lòng cao cả ấy, và chúng ta thế hệ những người trẻ, hãy xem và học hỏi những điều hay những điều tốt đẹp ấy, và học để thấy chiến tranh là đau thương là mất mát. Và để giành được độc lập ngày hôm nay đã phải đánh đổi rất nhiều.

Iu Việt Nam,

No comment
0

Trang 1 trong tổng số 1
  • Bạn không được tạo chủ đề mới
  • Bạn không được phản hồi chủ đề này

1 Người đang đọc chủ đề này
0 thành viên, 1 khách, 0 người ẩn