
Một cựu TBPQ diễn lại cảnh bị hình phạt lộn vỉ sắt. Ông lăn được vài vòng trên vỉ sắt rồi ngất xỉu.
Chính những thầy thuốc, lính quân y - "đội quân áo choàng trắng" đã tiếp tay biến trạm xá, bệnh viện thành nhà xác.
Nhiều cựu TBPQ trực tiếp nếm mùi trạm xá, bệnh viện của trại giam kể: "Tù binh xin thuốc phải chào nghiêm, xưng số tù, là tù binh Cộng sản xưng danh tánh, thầy thuốc dùng cây can (gậy) ruột mít gõ vào chỗ đau, gõ vào ngực và ghi thuốc cho vài viên. Thường khi tù binh được nhận thuốc HR trị bệnh nóng lạnh, tiêu chảy, ghẻ lở, đau xương, đau mắt, đau đầu v.v...
Thuốc Nivaquin trị sốt rét thì không thiếu. Tù nhân uống ngoài sân. Chúng bắt tù binh nhai không có nước trước uy vũ của giám thị. Có tù binh hấp hối, quân y buộc ký tên chiêu hồi thì mới chích thuốc, tù binh lắc đầu nhưng tắt thở chết ngay trong giây lát. Tù binh chưa chết hẳn thì bị bỏ vào nhà xác là thường tình vì tờ trình "hai đồng bạc" đã báo xong lên thượng cấp, được mang tù ra Đồi 100. Tù bị chích thuốc ngủ hoặc bị chích thuốc kích thích nhịp tim dẫn đến cái chết nhanh chóng.
Đối với bệnh trúng gió, khó thở trong trại giam, nhiều tù binh được khiêng đi trạm xá không thấy về. Chúng đặt ra nội quy tù binh khai bệnh phải nhanh, cấm cõng nhau, dìu nhau. Tù binh khai bệnh không đủ sức, nói nhỏ bị chúng đạp vào ngực, vào bụng đau nhói, ngất xỉu là chuyện thường xảy ra. Tên thiếu úy Dội - một sĩ quan mặc áo choàng trắng đã ra một toa thuốc trị bệnh cho tù binh đau thận bằng cách cho uống thuốc an thần. Bệnh nhân ngủ, hắn cho chích thuốc Strichine vào mạch, dẫn đến bệnh nhân chết ngay tại chỗ".
Chỉ có ở TGTBPQ mới nghe được những câu chuyện rất lạ. Anh Bích quê ở Nam Định, trước khi bị địch bắt là lính đặc công hoạt động ở nội thành Sài Gòn. Anh đã hai lần chui ra khỏi hàng rào dày đặc kẽm gai của trại giam. Và cả hai lần anh đều bị địch bắt lại. Biết thế nào anh cũng vẫn sẽ vượt ngục bằng cách này, tên chỉ huy trưởng vào tận trại giam tuyên bố anh là người anh hùng để hắn tôn sùng. Và thực sự chúng tỏ thái độ kính nể, không hề dám đánh đập anh...
Ông Trần Tiến Đan - cựu TBPQ kể: "Tại Phân khu B5, anh em đã tuyệt thực ba ngày, ngồi giữa trời đòi Bộ chỉ huy trại giam xuống giải quyết, nhưng chúng không xuống. Tôi còn nhớ anh Ba Sơn - người Thanh Hóa bước sang ngày thứ 4, tự anh đưa ra một cái bàn, đặt trước mặt hàng ngàn anh em, rồi tự anh mổ bụng moi ruột ra, bắt lũ địch phải xuống giải quyết.
Phong trào đấu tranh tập thể của các trại giai đoạn này rất sục sôi và quyết liệt. Mặc cho chúng cứ đánh xối xả, anh em vẫn cứ ùn ùn xông ra, hô vang khẩu hiệu "Đả đảo đế quốc Mỹ, đả đảo bè lũ Thiệu - Kỳ bán nước". Khắp trại giam âm vang và rung động một trận chiến tay không xông tới trước họng súng của quân thù. Nhờ đấu tranh mạnh, từ cấp sĩ quan các trưởng khu, chỉ huy trưởng và các cố vấn Mỹ lần lượt phải tới từng trại giam giải quyết từng yêu sách của tù nhân".
Chỉ ở TGTBPQ mới có những tù binh bị đưa ra Tòa án Quân sự vì những hành động dũng cảm, táo bạo. Để trừng trị bọn trật tự, mật báo đã góp phần đắc lực với bọn chiến tranh chính trị và quân cảnh trong việc xô đẩy hàng ngàn tù binh vào các khu "Tân sinh hoạt", tức các trại chiêu hồi và việc hàng vạn anh em phải ngã xuống, bị thương tật, tàn phế; một số tù binh đã nhận nhiệm vụ trừng trị bọn phản bội.
Có nơi chỉ chủ trương cảnh cáo, có nơi chủ trương diệt vài ba tên rồi đấu tranh đưa chúng ra khỏi phân khu tù binh, có nơi phải dùng cả lực lượng xung kích diệt chúng rồi cả phân khu kết hợp đấu tranh. Có lúc anh em tù binh diệt chúng nhưng không đứng ra nhận. Về sau, trong trại giam bố trí người nhận trách nhiệm diệt chúng để địch không đánh anh em tràn lan.
Những người nhận trách nhiệm diệt bọn trật tự là những tù binh rất dũng cảm. Địch đánh đập các anh dã man, có người bị chúng đánh chết ngay trên bàn tra khảo. Sau đó, chúng đưa anh em ra Tòa Quân sự Cần Thơ. Chính ở những phiên tòa này, những tù binh Cộng sản kiên cường đã khiến địch vô cùng lúng túng, khiếp sợ.
Ông Trần Ngọc Long trong vụ giết tên trật tự Trần Văn Tây ở B4 đã dõng dạc tuyên bố: "Giết kẻ phản bội Tổ quốc là không có tội". Bị tuyên án 20 năm tù, đồng chí Võ Ngọc Đảnh nói: "Chế độ các ông có tồn tại 20 năm không mà xử tù tôi 20 năm". Đồng chí Nguyễn Chí Công cùng Nguyễn Ngọc Điền và 3 tù binh nữa ra tòa vì cảnh cáo 2 tên trật tự ở Phân khu C8 gần cuối năm 1970.

Chị Năm Nghĩa cùng cơ quan chức năng tiếp tục hành trình tìm kiếm, quy tập hài cốt TBPQ về nghĩa trang liệt sĩ Phú Quốc.
Trước Tòa án Quân sự, đồng chí Công tuyên bố: "Chúng tôi là chiến sĩ Giải phóng quân, chiến đấu chống đế quốc Mỹ xâm lược để giải phóng miền Nam Việt Nam, Tòa án Quân sự ở Cần Thơ không có đủ tư cách, thẩm quyền xét xử chúng tôi!". Tên đại tá chánh án vỗ bàn nạt nộ. Đồng chí Nguyễn Ngọc Điền khom xuống lấy chiếc dép cao su đang mang ném thẳng vào mặt tên chánh án.
Có tất cả 56 TBPQ tham gia 21 vụ diệt trật tự, bị kết án 5 năm, 10 năm, 15 năm, 20 năm, cả án tử hình, bị đưa về Trại giam Chí Hòa hoặc đày ra Côn Đảo. Vừa đến cầu tàu Côn Đảo, tên trưởng trật tự dẫn bọn tay chân đến định khám xét, đánh đập phủ đầu anh em.

Đăng nhập
Đăng ký
Trợ giúp


Trích dẫn nhiều bài